Người ta đi kiếm bằng giả trước hết vì nó có tác dụng.
Nó cần để trình ra khi muốn được tuyển dụng vào bộ máy. Nó cần để tạo ra lợi thế trong cuộc cạnh tranh lên nấc thang quyền lực. Nó cần để tô điểm thêm chân dung cán bộ, giúp họ che dấu đi phần nào con người thực của mình. Đôi khi nó cũng cần để biện hộ cho những sai trái trong đánh giá và sử dụng cán bộ.
Nếu không có những tác dụng đó thì có lẽ chỉ cán bộ bị bệnh tâm thần mới đi tìm bằng giả.
Để cho văn bằng giả có tác dụng như vậy, trước hết là do khuyết điểm trong công tác cán bộ.
Trước hết, đó là khuyết điểm trong việc cụ thể hóa và thực hiện tiêu chuẩn cán bộ. Tiêu chuẩn cán bộ chung xem ra có vẻ đầy đủ, nhưng đa số là những yêu cầu định tính, dễ bị “vận dụng” rất co giãn, theo ý chủ quan của người có trách nhiệm. Các cố gắng định lượng rút cục gần như chỉ quy về hai điểm, năng lực = bằng cấp, sức khỏe = tuổi tác.
Vô hình trung, bằng cấp trở thành điều kiện có tính chất tiêu chuẩn đầu tiên để được chấp nhận làm công chức, để được đề bạt lên cương vị cao, là cái thẻ vào cửa để tham gia cuộc chơi. Cần trình ra bằng cấp khi dự thi công chức, khi được đề bạt, nào là bằng tốt nghiệp đại học, bằng ngoại ngữ, lý luận chính trị… Nếu có bằng tiến sĩ, thạc sĩ càng hay.
Dường như không ai quan tâm đến chất lượng thực của bằng cấp được trình ra, lại càng không quan tâm tìm hiểu xem ứng cử viên có thực tài tương ứng với bằng cấp, tài đó có cần cho công việc thế nào.
http://vietnamnet.vn/chinhtri/201008/Dat-song-cua-bang-gia-931212/
0